Sunday, February 19, 2017

If I know what love is, it is because of you

Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi không biết thế nào là yêu cho đúng. Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi không cho bạn cảm giác an toàn với tôi. Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi chẳng hành động gì để chứng tỏ điều đó. Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi chưa từng nỗ lực thấu hiểu bạn. Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi không không biết rằng sâu thẳm trong tâm bạn cũng yếu mềm, mong manh và dễ vỡ. Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi chỉ ích kỷ nghĩ cho cảm xúc của mình. Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi không biết rằng bạn cần được nâng niu và chiều chuộng. Tôi nói tôi yêu bạn, nhưng tôi không hề bao dung, tế nhị, và đồng cảm...

Tôi đã quá sai lầm. Và bạn đã khiến tôi nhận ra điều đó.

Bạn đã dạy tôi cách yêu một người sao cho đúng. Bạn đã khiến tôi phải trưởng thành. Bạn đem thử thách đến cho tôi và tôi phải nỗ lực để giải quyết nó.


Tôi nhận ra một điều rất quan trọng, rằng yêu thì phải thể hiện như thế nào.

Bạn là tình yêu, là hạnh phúc và nỗi đau của tôi. Là nụ cười và nước mắt, là sự trưởng thành của tôi.

Monday, February 13, 2017

Đơn giản bởi vì ta đã yêu

"...và nếu cậu ấy hiểu được tôi dù chỉ một lần
cậu ấy sẽ biết tôi đã nổ lực nhiều đến mức nào."

Thời gian là có hạn. Khi nhìn thời gian của mình trôi đi và ý thức được sự ngắn ngủi của nó, tôi ước mình đã làm được nhiều việc hơn. Tôi ngồi xuống bàn và bắt đầu viết, nhưng chẳng có gì đọng lại trong đầu. Rồi khi tôi bắt đầu vẽ, cũng chẳng còn gì niềm cảm hứng. Có lẽ cuộc sống của một người trưởng thành đã tước đi của tôi những hộp viết màu? Hay còn một lý do nào khác?

Có khi là do ta đã sống không đủ sâu.

Monday, February 6, 2017

Nothing wrong with that? No I dont think so

Tôi nghĩ rằng: "I just wanna talk, nothing wrong with that." 

Nhưng tôi đã không kịp suy nghĩ thấu đáo hơn, rằng liệu cậu có thực sự muốn điều đó...Tôi đã chỉ nghĩ cho riêng mình.



Ký ức và kỷ niệm giữa cả hai là tất cả những gì tôi nhớ. Chúng tồn tại trong tôi một cách dai dẳng, mạnh mẽ và dĩ nhiên là sâu đậm, rõ nét, đầy tràn trong lòng tôi nhiều hơn là cậu.

Tuesday, January 31, 2017

Chính ta cũng từng mỏi mệt

Tôi nghĩ sâu thẳm bên trong nội tâm từng con người đều mong mỏi sẽ có người nào đó đến phá vỡ bức tường kiên cố mà bản thân ta đã dựng nên để bảo vệ chính mình khỏi thế giới. Thật ra, bên trong bức tường thành đó chính ta cũng đang chán nản và mỏi mệt.


Nhưng đâu phải tự nhiên mà ta tự nguyện trở nên ngày càng phòng bị hơn với những ai đến và đi trong đời? Sẽ có một số đặc biệt hơn hẳn số còn lại có đủ khả năng tổn thương ta rồi bước khỏi đời ta như chưa từng một lần gặp mặt. Họ bỏ ta ở lại trong thành trì của chính mình với một trái tim tan vỡ và một tâm hồn không thể lành lặn như trước kia khi chưa có điều gì xảy ra.

Và như thế ta tiếp tục xây đắp cho bức tường thành ngày thêm vững chắc

Đơn giản chỉ vì ta đã đau...

Monday, January 23, 2017

Chúng ta không ai sẽ là kẻ bỏ cuộc

Bạn của tôi, tôi biết cậu cô đơn và trống vắng nơi xứ người. Ngày trở lại sẽ không quá xa, hãy cứ tiếp tục cố gắng và hi vọng vì tôi tin cậu. Tôi luôn luôn tin vào khả năng của cậu và tôi biết cậu mạnh mẽ. Cá tính và sự sắc sảo của cậu sẽ giúp cậu.

Tôi và cậu không ai sẽ là kẻ bỏ cuộc.

Ở đây tôi vẫn cố gắng và ở nơi xa cậu cũng sẽ như vậy.


Tuesday, January 17, 2017

I Want You To Know

It's been a long time since the last day...





17/1/2017

Tôi muốn thấu hiểu được tâm hồn cậu và cảm nhận hết tất cả những bộn bề âu lo chất chứa trong lòng cậu.


Thursday, March 17, 2016

Mây và sóng

Clouds and waves

We play from the time we wake till the day ends. 
We play with the golden dawn, we play with the silver moon. 

I ask, "But, how am I to get up to you?" They answer, "Come to the edge of the earth, lift up your hands to the sky, and you will be taken up into the clouds." 
"My mother is waiting for me at home," I say. "How can I leave her and come?" 
Then they smile and float away. 
But I know a nicer game than that, mother. 
I shall be the cloud and you the moon. 
I shall cover you with both my hands, and our house-top will be the blue sky. 
The folk who live in the waves call out to me-- 
"We sing from morning till night; on and on we travel and know not where we pass." 
I ask, "But, how am I to join you?" They tell me, "Come to the edge of the shore and stand with your eyes tight shut, and you will be carried out upon the waves." 
I say, "My mother always wants me at home in the evening--how can I leave her and go?"
Then they smile, dance and pass by. 
But I know a better game than that. 
I will be the waves and you will be a strange shore. 
I shall roll on and on and on, and break upon your lap with laughter. 
And no one in the world will know where we both are.


...
(Bản dịch)